Ko có tiền 22

Chương 22:

Đêm lạnh như nước.

Thẩm Mặc Phong mặc áo khoác, kéo lê đôi dép bông, ngồi trên ngưỡng cửa nông trại hút hết điếu này đến điếu khác. Bên trái cánh cửa treo một chùm ớt phơi khô, bên phải lại lơ lửng một chùm lõi ngô, anh ngồi ở chính giữa, thoạt nhìn qua trông chẳng khác nào anh bí thư thôn đẹp trai anh tuấn, bị những tranh chấp mâu thuẫn khi nhận thầu ao cá khiến cho sầu não, không tài nào chợp mắt cho nổi.  

Bên trong căn phòng mơ hồ truyền ra tiếng nước, Thẩm Mặc Phong hơi nghiêng đầu, bắt đầu suy nghĩ miên man.

Cậu bạn nhỏ kia đang tắm trong phòng tắm chất đầy đồ dùng riêng tư của anh… 

Nếu như anh nhớ không lầm, trong phòng tắm hình như còn treo một cái quần lót.  

Nghĩ tới đây, Thẩm Mặc Phong theo bản năng lập tức muốn đi lấy quần lót về, sau khi đứng dậy lại cảm thấy không ổn lắm —— gian phòng được gọi là phòng tắm kia thậm chí còn không có rèm tắm, mở cửa ra là có thể nhìn thấy Diệp Thần trọn vẹn từ đầu tới chân. Thẩm Mặc Phong ho nhẹ một tiếng, ngây ngốc ngồi trên ngưỡng cửa, không nhịn được lại bắt đầu phân tích tâm lý hành vi của Diệp Thần.      

Đang suy nghĩ mấy chuyện lung tung, Thẩm Mặc Phong cúi đầu, cắn điếu thuốc khẽ cười một tiếng, cười xong, lại cảm thấy bản thân chính là cái loại hạ lưu vô liêm sỉ, vội vàng ép mình không nghĩ tới mấy chuyện như vậy nữa, không yên lòng im lặng ghi nhớ lời thoại của cảnh quay ngày mai. 

Thật sự không hiểu, suy nghĩ hành vi của Diệp Thần đâu phải để kẻ phàm phu tục tử như anh đoán được! 

Diệp tiểu thịt tươi nghèo nàn chí ngắn (ý là không có chí), hiện tại đang ước lượng tính toán tiền lời mà mình kiếm được từ đống dầu gội sữa tắm, đạt được khoái cảm mà chỉ người nghèo như cậu mới hiểu được… 

Phụt phụt… Diệp Thần ấn một đống sữa tắm.

Lần ấn này lời những năm đồng. 

Ba ba… Lại ấn thêm một đống dầu gội đầu. 

Lần ấn này lời những mười đống. 

Mười tệ, năm tệ, mười tệ, hai mươi tệ…Diệp tiểu thịt tươi trông chẳng có tí tiền đồ nào đang đắm chìm trong niềm vui sướng được dùng ké đồ, không có cách nào kiềm chế được. 

Đang mải mê tắm, cuối cùng Diệp Thần cũng để ý đến cái quần lót bị quên thu lại của Thẩm Mặc Phong. 

Đây là một cái quần lót từ một thương hiệu underwear thủ công nổi tiếng của Thuỵ Sĩ, kiểu dáng nhìn có vẻ bình thường, nhưng một cái lên đến gần một nghìn nhân dân tệ, các khâu cắt, may, lựa chọn chất liệu đều được chú ý tỉ mỉ, nghe người ta đồn rằng, quần lót này và mấy loại khác mặc vào không giống nhau, mặc thích đến mức mặc cũng như không, gần như không cảm nhận được sự tồn tại của nó. Năm ngoái lúc Diệp Thần phất lên cũng không dám mua loại này, cái quần lót quý nhất của cậu là CK, ba bốn trăm tệ một cái, bây giờ được cậu coi như báu vật mà cất trong hòm, định khi nào thoát kiếp xử nam mới lôi ra mặc. 

Thế mà Thẩm Mặc Phong có thể tùy tiện mặc một cái lên đến cả nghìn đồng… 

Anh Thẩm trâu bò thật! Anh Thẩm quá là hào phóng rồi! Đây mới đúng là người có tiền! Diệp Thần lau nước trên mặt, ngẩng đầu chiêm ngưỡng cái quần lót nổi tiếng của anh Thẩm, trên mặt lộ ra vẻ tôn kính!  

Thẩm Mặc Phong ngồi trên ngưỡng cửa đoán già đoán non, cũng không đoán được phản ứng của Diệp Thần lại phát triển như thế! 

Đồ dùng cao cấp đắt tiền không chỉ mang lại cho người ta tinh thần sảng khoái sung sướng, hơn nữa, cảm giác da dẻ thay đổi, lúc sờ vào xúc cảm trơn bóng mịn màng như vải satin khi chà xát với quần áo chăn gối khiến Diệp Thần thoải mái như con mèo con được ngủ đã đời. 

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thần tỉnh dậy, phát hiện mấy nhóc thần thú vốn ngủ ở đầu giường khác chẳng biết từ lúc nào đã chui vào trong chăn của cậu, Huyền Vũ bảo bảo chui tọt đầu vào trong mai, nằm nhoài trên bụng cậu; Bồ Lư bảo bảo lại biến về hình dạng một con trai trai, dùng hai mảnh vỏ nhỏ kẹp chặt lấy áo ngủ của cậu; Cùng Kỳ, Hống bảo bảo và Hỗn Độn bảo bảo bù xù lông dựa sát bên người Diệp Thần, khiến nhiệt độ trong chăn nóng bừng bừng lên.  

Diệp Thần đứng dậy lay tỉnh mấy nhóc ấy, Hống bảo bảo tiên phong biến thành hình ngưởi, kéo dài tai thỏ, vươn vươn cái lưng mệt mỏi. 

“Sao lại chui vào trong chăn anh thế này?” Diệp Thần nhéo nhéo hai cái tai của Hống bảo bảo :”Không phải mấy đứa quen tự đi ngủ rồi sao?”  

Hống bảo bảo dụi dụi mắt, cái đầu thỏ chui vào lồng ngực Diệp Thần, mềm mại nói :”Trên người anh có mùi thơm lắm.” 

Diệp Thần nghe vậy, kéo áo ngủ ngửi một cái.

Căn cứ vào lượng dầu còn lại, cậu chọn một chai sữa tắm Thẩm Mặc Phong tám phần mười là ít động đến, là cây xô thơm, mùi vị rất nhạt nhưng lưu hương tốt, ngửi đúng là rất thoải mái. 

“Để anh đi lấy đồ ăn cho mấy đứa…Buổi sáng ăn nhiều một chút, lát nữa còn giúp anh làm việc đồng áng.” Diệp Thần gãi gãi mái đầu rối bù xù, lắc lư ra khỏi nhà vệ sinh, chuẩn bị đồ ăn sáng. 

Cậu sống ở Tứ hợp viện trong thủ đô, mấy năm trước được hưởng lợi từ chính sách điện than (dùng than để sản xuất điện), qua mùa đông không cần phải đốt than,  dùng điện sưởi ấm có thể tiết kiệm đến gần một nửa số tiền, thậm chí là một nửa, khoản phí lò sưởi đối với Diệp Thần vẫn là một khoản tiền kếch sù, hơn nữa mùa đông này đoàn phim đến nơi khác quay ngoại cảnh hai tháng, cho nên Diệp Thần không tốn tiền vào điện nữa, cậu dứt khoát dập cầu dao trong nhà.

Bây giờ trong Tứ hợp viện lạnh như băng nứt, mấy nhóc thần thú hôm nào cũng chạy tới đoàn phim cọ tí hơi ấm, ban ngày Diệp Thần đi quay phim, mấy nhóc ấy lại ngồi túm tụm lại đến nóng cả giường, lấy máy tính bảng xem phim hoạt hình, buổi tối Diệp Thần ngủ đầu giường này, mấy nhóc con ngủ ở đầu giường bên kia. 

Mùa đông này, tội nghiệp nhất chính là sáu mươi chú gà trong Tứ hợp viện, tuy nói gà này so với gà bình thường thì chịu rét tốt hơn, nhưng dù sao chúng cũng là động vật có thân nhiệt, nếu cái lạnh căm căm này không khiến chúng chết thì cũng ảnh hưởng đến năng suất đẻ trứng. Vì lý do an toàn, Diệp Thần sau khi chuyển tới địa điểm quay ngoại cảnh dời nhóm gà vào trong phòng nhỏ để cư téu, còn mang theo mấy túi chườm nóng từ chỗ đội sản xuất, mỗi ngày đều thay hai lần nước nóng, đặt trong phòng nhỏ để sưởi ấm cho đàn gà.  

Diệp Thần rửa mặt xong, xách một giỏ toàn khoai ngô trứng từ phòng mình chạy tới nhà bếp. 

Mấy hộ nông dân bọn họ thuê không phải nhà nào cũng lo vấn đề cơm nước, như vậy thật lộn xộn, nhà họ Trương làm xong mà nhà họ Lý lại chưa làm, không thống nhất được, vì vậy đội quản mý sinh hoạt trong đoàn phim bố trí một số nông dân chịu trách nhiệm nấu nướng cho đoàn phim, đến giờ ăn cơm tất cả mọi người sẽ cùng đi ăn. Hộ gia đình nơi Diệp Thần sống không quá quan tâm việc bếp núc, cho nên cậu có thể mượn nhà bếp để dùng. 

Đầu óc Diệp Thần rất thông minh, ngoại trừ văn hóa khoa học thì cái gì cũng nhanh, hôm qua mới học dùng củi nhóm lò mà hôm nay đã rất thành thạo. Củi lửa trong bếp hừng hực cháy, Diệp Thần lấy quả trứng gà từ trong giỏ ra, đập nhẹ vào cạnh bàn bếp, ngón trỏ thon dài kẹp lấy nửa vỏ trứng, ngón tay cái đeo nhẫn lại giữ lấy phần vỏ trứng còn lại, động tác rất điêu luyện, quả trứng bóng loáng rơi xuống chảo, tạo thành những tiếng xèo xèo nghe thật vui tai. 

Cậu rán một lúc mười mấy quả trứng, lại đun một nồi bắp ngô, mang máy ép trái cây của Tiểu Hà để ép ngô lấy nước, nhân lúc củi trong bếp còn đang đỏ lửa, cậu dùng kẹp gắp mấy củ khoai lang, ném vào bên trong đám củi đang âm ỉ cháy.  Hắn một hơi rán mười mấy quả trứng, 

Cơm tập thể đương nhiên không thể so với cơm hộp, không dễ ăn ké như thế, vậy nên Diệp Thần nấu nướng cho Thẩm Mặc Phong thì tiện cũng nấu luôn cho bản thân và mấy nhóc thần thú. 

Làm xong bữa sáng, Diệp Thần trước tiên mang cho mấy nhóc thần thú, sau đó bưng khay đi tìm Thẩm Mặc Phong. 

Thẩm đại thiếu gia hôm nào cũng tắm hai lần sáng tối, lúc Diệp Thần đến là lúc anh vừa lau tóc xong, lúc ra ngoài còn thoang thoảng mùi sữa tắm xô thơm giống như Diệp Thần.

Diệp Thần khịt khịt mũi, bộ dạng y như cô dâu nhỏ ngoan ngoãn nói: “Anh Thẩm, ăn sáng thôi, khoai lang vừa mới nướng xong, cẩn thận nóng đó.” 

Trên bàn thấp bày ra hai đĩa đồ ăn giống hệt nhau, mỗi đĩa gồm có hai quả trứng chiên, lòng trắng trứng như tuyết được rán xém như miếng bánh quế, phần lòng đào chưa chín hẳn mềm mại nổi lên trên như chiếc váy vàng ươm. Ngoài ra, trên bàn còn có bốn củ khoai lang nướng, củ nào cú nấy bị nướng đến nứt cả vỏ, rỉ ra mật khoai thơm lừng, Thẩm Mặc Phong dùng đũa tách lớp vỏ ra, củ khoai lang được nướng đều các mặt, óng ánh mật ngọt, anh lại lấy đũa chọc thêm một cái, luồng khói mang theo vị ngọt bốc lên nghi ngút, rồi dần dần biến thành hơi nước, tiêu tán trong không trung. Hai cái bát sứ giống nhau y đúc sóng sánh nước ngô ép màu bơ nhạt, lấy thìa khuấy một chút, vừa mịn vừa nhiều. 

Diệp Thần mang cả phần của cậu và Thẩm Mặc Phong tới, bởi vì hôm qua cậu bình tĩnh xem xét lại thiết lập hình tượng fan pha kè của mình, phát hiện ra ham muốn lớn nhất của nhân vật này đó là được bồi nam thần của mình là Thẩm Mặc Phong ăn cơm, ở thành phố thì cùng ăn sơn hào hải vị, xuống nông thôn lại cùng ăn cơm canh đạm bạc, có vậy thì lúc hình tượng sụp đổ cũng không bị hoài nghi. Xét cho cùng thì với thiết lập tính cách của cậu, chỉ cần được thưởng thức ánh hào quang sáng chói của Thẩm Mặc Phong, cậu thậm chí còn có thể làm máy nướng bánh quy.

Diệp Thần ngồi khoanh chân trên giường, đang định động đũa, Thẩm Mặc Phong chợt lấy điện thoại ra :”Chờ đã.” 

 “…Anh muốn chụp ảnh ạ?” Diệp Thần ngẩn ra.

Cậu không nhớ rõ Thẩm Mặc Phong có thói quen chụp ảnh trước bữa ăn. 

“Ừm.” Thẩm Mặc Phong lười biếng nở nụ cười, chụp một bức ảnh bữa sáng của hai người, cúi đầu đăng weibo. 

Diệp Thần: “…”

Sao dạo này anh Thẩm của mình cứ y như sao mạng* vậy, ăn cái gì cũng chụp ảnh up lên Weibo. 

*网络红人 (Internet Celebrity): ngôi sao nổi tiếng nhờ mạng xã hội, giống các influencer như Kylie hoặc Châu Bùi ấy

Trên weibo.

Thẩm Mặc Phong: Cậu bạn nhỏ này tự mình làm bữa sáng. @Diệp Thần 

Lúc này fandom CP Thẩm Diệp ngày càng lớn mạnh đang điên cuồng gặm đường.  

“? Hai người đang tận hưởng cuộc sống tân hôn ngọt ngào ư? Quấy rầy rồi quấy rầy rồi.” 

“Đây chính là Thần Thần mà mama coi như bảo bối, cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa màaaaa! Thế mà lại ở ngoài thổi lửa nấu cơm cho trai ăn huhuhu! Mama khô cạn rồi! Tim mama lạnh như băng rồi! QAQ” 

“Ây dô, đầu giường đặt gần lò sưởi này*. [doge] “

*Raw là 炕头 (kangtou), tui không hiểu đoạn này lắm ToT

Diệp Thần cầm lấy một củ khoai lang nướng, buồn bực lướt bình luận, nói :”Mấy người này thật là…” 

Lời còn chưa dứt, cậu chợt thấy một bình luận như này ——

Tui là fan CP Thẩm Diệp: “Chậc chậc chậc, sao tui có cảm giác Thần Thần như cô dâu nhỏ mới gả cho lão Thẩm vậy, ôi cái đức hạnh này.” 

Mà dưới bình luận này lại chính là câu trả lời của Thẩm Mặc Phong :”Haha…Hình như có nét giống.” 

Diệp Thần: “…”

…Có phải mình đã cho anh Thẩm ăn cái gì có độc rồi không?! 

“Anh Thẩm, anh đang trả lời bọn họ sao?” Diệp Thần cười gượng hai tiếng. 

Thẩm Mặc Phong xì khẽ: “Chỉ đùa một chút thôi, đúng là có điểm giống mà…Làm sao vậy?”  

“Không có chuyện gì, không có chuyện gì!” Diệp Thần lắc đầu xua tay, hai má đột nhiên nóng bừng lên :”Chỉ là, anh đùa như vậy, làm sao không làm sao!” Diệp Thần lắc đầu xua tay, hai gò má nổi lên một tia không rõ ràng nhiệt độ, “Chính là, ngài như thế một đùa giỡn, bọn họ lại được dịp điên cuồng spam*…”  

*刷屏 (xoát bình): là từ mạng, đại ý là quấy nhiễu mạng, forum, chatroom…

Thẩm Mặc Phong không nóng không lạnh nở nụ cười, dùng giọng điệu của vợ chồng xưa lôi chuyện cũ ra nói :”Tôi nhớ cậu bảo thích được tag* vào bài post cùng tôi mà….Đổi ý rồi à?”  

*刷 (shua): nghĩa gốc là đánh răng, chải răng, nhưng ngôn ngữ mạng thì là update, post bài lên mạng xã hội.

“Không có!” Diệp Thần kinh ngạc giật nảy lên, không ngờ rằng một câu chém gió lần trước của mình mà Thẩm Mặc Phong vẫn còn nhớ rõ, da đầu bỗng tê rần, vội vàng nịnh nọt :”Chính là sợ anh thấy phiền thôi, tôi thì đương nhiên thích được đăng bài cùng anh rồi, tôi còn…tôi còn ước đây này….” 

Lúc này, phần bình luận trên Weibo của Diệp Thần đã hoàn toàn mất kiểm soát, hàng triệu fan của CP Thẩm Diệp vượt sông vượt núi, hấp tấp đánh tới đây. 

“Đến xem cô dâu nhỏ nhà họ Thẩm nè. [doge] “

“Bây giờ người ta đã là cô dâu nhỏ nhà họ Thẩm rồi, xin hỏi cảm xúc của thím ra sao ạ?” 

“Cô dâu nhỏ lớn lên thật bảnh nha.” 

Ba tiếng sau, hot search #Cô dâu nhỏ nhà họ Thẩm# lập tức nhảy lên vị trí no.1 

Bình luận về bài viết này